Giuseppe Marotta không phải kiểu chủ tịch sống bằng ánh đèn truyền thông, nhưng ở Inter Milan, ông là một trong những nhân vật quyền lực và có ảnh hưởng sâu nhất. Từ một giám đốc thể thao lão luyện, Marotta bước lên ghế chủ tịch trong giai đoạn CLB đổi chủ, tái cơ cấu và tìm cách giữ vững vị thế ở Serie A lẫn châu Âu. Câu chuyện của ông vì thế không chỉ là câu chuyện về một nhà quản trị bóng đá, mà còn là hành trình định hình lại quyền lực hậu trường của Inter bằng sự thực dụng, kỷ luật và tính liên tục.
Giuseppe Marotta là ai?
Theo trang governance chính thức của Inter, Giuseppe Marotta hiện là President và đồng thời là Chief Executive Officer của CLB. Cấu trúc này cho thấy ông không chỉ giữ vai trò đại diện hình ảnh, mà còn đứng ở trung tâm quyền lực điều hành của Nerazzurri. Trong bộ máy hiện tại, ông làm việc cùng Phó chủ tịch Javier Zanetti và hội đồng quản trị có đại diện của Oaktree.

Marotta được bổ nhiệm làm Chủ tịch Inter tại đại hội cổ đông ngày 4/6/2024, ngay sau khi quyền kiểm soát CLB chuyển sang các quỹ do Oaktree Capital Management quản lý. Trong phát biểu chính thức hôm đó, ông nói mình vinh dự vì được Oaktree tin tưởng và ý thức rõ trách nhiệm khi đại diện cho một cộng đồng bóng đá lớn như Inter.
Điều khiến Marotta đặc biệt không nằm ở việc ông giữ ghế chủ tịch, mà ở chỗ ông là mẫu quyền lực đi lên từ chuyên môn bóng đá. Trước khi thành chủ tịch, ông đã có hàng chục năm làm quản trị bóng đá ở Italy, và chính Inter khi trao cho ông giải thưởng CONI Gold Star năm 2024 đã nhấn mạnh rằng kể từ khi ông đến CLB, đội bóng đã giành 2 Serie A, 2 Coppa Italia, 3 Supercoppa Italiana, vào chung kết Europa League 2020 và Champions League 2023.
Marotta đến ghế chủ tịch trong thời điểm Inter cần sự ổn định
Thời điểm Marotta bước lên làm chủ tịch không hề bình thường. Inter vừa trải qua biến động sở hữu, khi Oaktree tiếp quản sau giai đoạn Suning. Thông báo chính thức của Inter ngày 4/6/2024 nêu rõ việc đề cử Marotta làm Chủ tịch gắn trực tiếp với thay đổi quyền sở hữu diễn ra ngày 22/5/2024. Điều đó cho thấy ông được chọn như một điểm tựa liên tục giữa một CLB đang đổi chủ và một đội bóng vẫn cần duy trì sức cạnh tranh cao.
Đây là chi tiết rất quan trọng nếu nhìn từ góc độ hậu trường. Khi một CLB lớn đổi chủ, rủi ro lớn nhất thường là đứt gãy chiến lược thể thao. Với Inter, Oaktree không chọn một nhân vật hoàn toàn mới để làm biểu tượng, mà đặt niềm tin vào Marotta, người đã hiểu phòng thay đồ, hiểu cấu trúc bóng đá Italy và hiểu cách Inter vận hành trong nhiều năm. Chính điều đó giúp ghế chủ tịch của ông mang màu sắc “ổn định hóa” nhiều hơn là “cách mạng hóa”.
Quyền lực của Giuseppe Marotta nằm ở đâu?
Không chỉ là chủ tịch, mà còn là CEO
Ở nhiều CLB lớn, chức chủ tịch đôi khi thiên về nghi thức hoặc định hướng cấp cao. Trường hợp của Marotta khác hẳn, bởi Inter xác nhận ông vừa là Chủ tịch vừa là CEO. Điều đó khiến quyền lực của ông không dừng ở phát biểu hay đại diện hình ảnh, mà đi thẳng vào điều hành hàng ngày. Đây là kiểu quyền lực hiếm hơn trong bóng đá hiện đại, nơi nhiều CLB tách bạch khá rõ giữa ghế chủ tịch và ghế điều hành.
Chính vai trò kép này giúp Marotta trở thành “bộ não quản trị” hơn là một biểu tượng danh nghĩa. Ông hiểu bóng đá từ tầng chuyển nhượng, tổ chức thể thao, cho đến cấu trúc doanh nghiệp. Bởi vậy, khi Inter cần một người vừa nói được ngôn ngữ sân cỏ, vừa nói được ngôn ngữ tài chính với Oaktree, Marotta gần như là lựa chọn tự nhiên nhất. Đây là nhận định dựa trên chính cấu trúc chức danh hiện tại của ông và lịch sử làm việc lâu năm ở Inter.
Quyền lực của sự liên tục
Tháng 8/2025, Inter thông báo Marotta đã trở thành cổ đông của CLB với tỷ lệ gần 2%. Inter gọi đây là bước củng cố thêm cho quan hệ đối tác thành công giữa ông và Oaktree. Chi tiết này không chỉ có giá trị tài chính. Nó nói lên một điều: Marotta không còn đơn thuần là người được thuê để điều hành, mà đã trở thành phần sở hữu biểu tượng trong cấu trúc Inter mới.
Trong bóng đá, không phải chủ tịch nào cũng có được vị trí như vậy. Một người vừa là chủ tịch, vừa là CEO, vừa trở thành cổ đông nhỏ nhưng có ý nghĩa biểu tượng, rõ ràng đang nắm quyền lực theo kiểu bền hơn nhiều so với các nhà điều hành chỉ đi qua một chu kỳ ngắn. Với Inter, Marotta hiện thân cho tính liên tục giữa thời kỳ trước và sau đổi chủ.
Dấu ấn lớn nhất của Marotta: biến Inter thành một cỗ máy biết cân bằng
Inter dưới thời Marotta không phải một CLB chỉ biết mơ lớn. Họ là một đội bóng cố gắng cân bằng giữa tham vọng thể thao và kỷ luật tổ chức. Khi Inter vô địch Serie A 2023/24 để giành Scudetto thứ 20, chính Marotta gọi đó là “thành tựu lịch sử”. Đó không chỉ là chiếc cúp, mà còn là dấu mốc khẳng định Inter vẫn có thể thắng lớn trong bối cảnh phải tính toán rất nhiều ở hậu trường.

Những con số tài chính càng nói rõ hơn điều này. Inter công bố kết quả mùa 2024/25 với doanh thu 567 triệu euro, mức cao nhất lịch sử CLB và là kỷ lục Serie A nếu không tính chuyển nhượng cầu thủ. Cùng lúc, CLB ghi nhận lợi nhuận đầu tiên sau 15 năm, điều Inter mô tả là bằng chứng của “kỷ luật tài chính mạnh mẽ”.
Trước đó, mùa 2023/24, Inter đã giảm lỗ xuống còn 36 triệu euro, với doanh thu kỷ lục 473 triệu euro; Oaktree sau đó bơm thêm 47 triệu euro vốn mới vào CLB. Reuters và Inter đều cho thấy bức tranh chung: Nerazzurri được tái cấu trúc để mạnh hơn về tài chính mà vẫn giữ sức cạnh tranh rất cao trên sân cỏ.
Marotta và mô hình quản trị kiểu Italy
Nếu Florentino Pérez gắn với quyền lực siêu sao, còn các ông chủ Premier League thường gắn với mô hình tài chính toàn cầu, thì Marotta đại diện cho một dạng quyền lực rất Italy: hiểu thị trường, hiểu chu kỳ đội bóng, thực dụng, ít phô trương và luôn coi cấu trúc tổ chức là ưu tiên sống còn.
Điểm mạnh của ông nằm ở chỗ không biến Inter thành một sân khấu của cá nhân. Ngay cả khi được bầu vào Ban chấp hành European Football Clubs vào tháng 10/2025 với tư cách đại diện Italy, Inter vẫn giới thiệu ông như một nhà lãnh đạo biết kết hợp “strategic vision, continuity and sustainability”. Cách mô tả đó khá đúng với chân dung Marotta ở hiện tại.
Từ góc nhìn hậu trường, đây là kiểu nhân vật cực kỳ quan trọng với một đội bóng lớn. Bởi ở những CLB có áp lực như Inter, danh hiệu cần đến HLV và cầu thủ, nhưng chu kỳ thành công dài hạn thường cần một nhà quản trị biết giữ trục. Marotta hiện ra đúng như người giữ trục ấy. Đây là một suy luận dựa trên các vai trò chính thức và diễn biến tài chính – thể thao của Inter trong hai mùa gần đây.
Thành công, áp lực và mặt khó của quyền lực
Dĩ nhiên, không thể viết về Marotta mà chỉ kể chuyện thuận lợi. Inter của ông cũng sống trong áp lực thành tích cực lớn. Reuters cho biết mùa 2024/25 Inter kết thúc trắng tay, thua PSG 0-5 ở chung kết Champions League, hụt Scudetto đúng một điểm trước Napoli và chứng kiến Simone Inzaghi ra đi sau bốn năm. Đó là một cú sốc thể thao đáng kể với một CLB vừa có nền tài chính khởi sắc.
Nhưng cách Inter phản ứng sau cú sốc ấy cũng nói lên nhiều điều về Marotta. Đầu mùa 2025/26, trong buổi giới thiệu mùa giải mới, ông nhấn mạnh Inter “khởi động lại với tham vọng và khát khao”. Đến tháng 4/2026, Reuters ghi nhận Inter đang dẫn đầu Serie A với khoảng cách đáng kể và tiến gần Scudetto dưới thời Cristian Chivu. Nghĩa là, ngay cả sau một mùa đầy tổn thương, Inter vẫn giữ được nhịp cạnh tranh.
Đó là dấu hiệu của một cấu trúc quyền lực không dễ sụp đổ. Một đội bóng có thể thua một trận chung kết lớn, nhưng nếu không vỡ ở phần thượng tầng, họ vẫn có khả năng bật lại nhanh. Marotta không trực tiếp ghi bàn hay huấn luyện, nhưng chính ông là một phần của khả năng bật lại ấy. Đây là nhận định có cơ sở từ cách Inter duy trì vị thế cạnh tranh sau mùa 2024/25.
Marotta và Inter thời Oaktree
Một trong những câu hỏi thú vị nhất quanh Inter hiện nay là: quyền lực thực sự nằm ở Oaktree hay ở Marotta? Câu trả lời có lẽ là cả hai, nhưng theo những cách khác nhau.
Oaktree nắm quyền sở hữu và cung cấp nền tảng vốn, còn Marotta là người đại diện rõ nhất cho bản sắc bóng đá của Inter trong giai đoạn mới. Khi Inter huy động khoản tài trợ 350 triệu euro để tái cấu trúc gánh nợ vào giữa năm 2025, Reuters mô tả đó là bước đi cần thiết để giảm gánh nặng tài chính của CLB. Nhưng để những bước đi tài chính như vậy không làm đứt mạch thể thao, Inter cần một nhân vật nội bộ đủ uy tín. Marotta chính là chiếc cầu nối ấy.
Nói gọn hơn, Oaktree cung cấp phần khung tài chính, còn Marotta giúp phần khung ấy gắn được với bóng đá. Đó là lý do ông quan trọng với Inter hơn nhiều chủ tịch thông thường. Ông không chỉ đại diện cho chủ sở hữu, mà còn đại diện cho tính liên tục của bộ phận thể thao, cho trí nhớ tổ chức và cho sự ổn định giữa những biến động. Đây là suy luận dựa trên cơ cấu governance hiện tại của Inter và các thông báo chính thức về vai trò của ông.
Di sản của Giuseppe Marotta tại Inter sẽ được đo bằng gì?
Di sản của Marotta sẽ không chỉ được đo bằng số cúp. Dĩ nhiên, với Inter, danh hiệu luôn là thước đo lớn nhất. Nhưng trong trường hợp của ông, còn có ba thước đo khác.

Thứ nhất là khả năng giữ Inter cạnh tranh lâu dài sau đổi chủ. Thứ hai là việc biến Inter thành một tổ chức khỏe hơn về tài chính mà không đánh mất tham vọng thể thao. Thứ ba là khả năng để lại một mô hình quản trị đủ ổn định để CLB không lệ thuộc hoàn toàn vào một chu kỳ HLV hay một nhóm cầu thủ. Những thước đo này đều hiện diện rất rõ trong các thông báo và báo cáo tài chính gần đây của Inter.
Nếu Inter tiếp tục duy trì vị thế ở Serie A, trở lại đỉnh cao châu Âu và giữ được trạng thái tài chính lành mạnh, Marotta sẽ được nhìn như kiến trúc sư hậu trường của một giai đoạn rất quan trọng. Còn nếu Inter sa sút sau khi đã ổn định tài chính, câu chuyện về ông sẽ khác đi. Với những người nắm quyền lực kiểu Marotta, lịch sử luôn phán xét bằng độ bền nhiều hơn là bằng vài khoảnh khắc bùng nổ. Đây là một suy luận, nhưng hoàn toàn phù hợp với hồ sơ và vai trò của ông hiện nay.
Kết luận
Giuseppe Marotta là kiểu chủ tịch không cần nói quá nhiều để người ta cảm nhận được sức nặng quyền lực. Ở Inter Milan, ông vừa là gương mặt của sự liên tục, vừa là bộ não quản trị đứng giữa bóng đá và doanh nghiệp. Trong một thời đại mà nhiều CLB lớn dễ chao đảo khi đổi chủ, Inter lại chọn cách đặt niềm tin vào một người hiểu bóng đá từ bên trong, hiểu thị trường Italy và hiểu cách xây dựng sức mạnh bằng tổ chức hơn là bằng ồn ào.
Nếu Inter là một cỗ máy cạnh tranh hiện đại, Marotta không phải người tạo ra mọi ánh sáng trên sân. Nhưng ông là một trong những người quan trọng nhất giữ cho cỗ máy ấy chạy đúng nhịp. Và đó chính là bản chất quyền lực lớn nhất của Giuseppe Marotta ở hậu trường Nerazzurri.

