Đêm London, mưa lất phất trên mặt cỏ Craven Cottage. Trên bờ sông Thames, ánh đèn vàng hắt xuống mặt nước lạnh, báo hiệu một buổi tối Premier League mà ở đó, Fulham và Everton bước ra sân không chỉ để tranh 3 điểm, mà còn để viết tiếp câu chuyện của hai tập thể đang vùng vẫy ở lưng chừng bảng xếp hạng – nơi chỉ một cú sảy chân cũng đủ khiến mùa giải trôi tuột sang một quỹ đạo khác.
Trong bối cảnh Premier League bước vào giai đoạn nước rút, cuộc hẹn lúc 22h00 ngày 07/02/2026 mang sắc thái của một trận chung kết “mini”: Fulham muốn khẳng định mình là đội bóng tấn công đáng xem nhất nhóm giữa bảng, còn Everton đến London với khí chất lì lợm, mang theo một chuỗi trận cho thấy họ rất khó bị đánh bại dù trong hoàn cảnh nào.
Fulham – pháo đài Craven Cottage và hơi thở tấn công
Nhìn lên bảng xếp hạng, Fulham đứng thứ 9 với 34 điểm sau 24 vòng, ghi 34 bàn và để lọt lưới 35 lần. Con số ấy nói đủ về một đội bóng yêu bóng đá tấn công: ghi bàn đều, nhưng cũng sẵn sàng chơi “mở ngực” trước mọi đối thủ. Đặc biệt, Craven Cottage mùa này là một pháo đài thực sự: 12 trận sân nhà, Fulham thắng 7, hòa 2, chỉ thua 3, ghi 21 bàn – hiệu suất gần 2 bàn mỗi trận.

Càng đáng chú ý hơn, 6 trận gần nhất trên mọi đấu trường, Fulham thắng 5, hòa 1, với chuỗi trận mà hàng công luôn biết cách tìm đường vào khung thành đối phương. Từ những chiến thắng ngược dòng đến những trận đấu họ bùng nổ trong hiệp hai, người ta nhìn thấy ở Fulham một thứ DNA của đội bóng không bao giờ chịu đầu hàng.
Ở tuyến dưới, Bernd Leno vẫn là chốt chặn tin cậy, nhưng câu chuyện của Fulham mùa này được kể nhiều hơn ở phía trên: Joachim Andersen – trung vệ đọc tình huống cực tốt, Antonee Robinson lên biên trái như một cái máy, và đặc biệt là tuyến giữa – nơi Sander Berge mang đến chất thép và khả năng che chắn cho hàng thủ. Phía trên, Raul Jiménez vẫn là cái tên gợi nhớ một tiền đạo từng làm mưa làm gió ở Premier League, nay đang dần tìm lại bản năng trong màu áo trắng.
Thêm vào đó, sự xuất hiện của Emile Smith Rowe ở vai trò số 10 mở ra nhiều lớp miếng đánh trung lộ cho Fulham, còn các mũi biên như Harry Wilson hay Alex Iwobi mang đến tốc độ và khả năng đột phá từ hai cánh. Đây là dạng tập thể mà khi đã bắt nhịp tốt trên sân nhà, họ đủ sức khiến bất kỳ đội bóng nào bị cuốn vào nhịp độ của mình.
Everton – bản lĩnh thép và sự lì lợm của đội khách
Everton bước vào trận đấu với vị trí ngay sau Fulham: thứ 10, cũng có 34 điểm sau 24 vòng, ghi ít hơn (26 bàn) nhưng thủ cũng tốt hơn (27 bàn thua). Họ giống như một tảng đá xù xì mà bất kỳ đối thủ nào cũng phải rất vất vả mới hi vọng phá vỡ. Nếu Fulham là tập thể mang hơi thở tấn công phóng khoáng, thì Everton lại là hình ảnh của một đội bóng thực dụng, chắc chắn, và đôi khi “xấu xí” đúng chất Premier League cổ điển.
Điều đáng nể là Everton đá sân khách không hề tệ: 12 trận xa nhà, họ thắng 5, hòa 3, thua 4, ghi 11 bàn và chỉ thủng lưới 11 lần. Tỷ lệ chiến thắng sân khách trên 40% cho thấy thầy trò Everton không hề ngán việc phải hành quân đến Craven Cottage. Ở những trận cần lạnh lùng, họ biết cách kéo nhịp độ xuống, khóa chặt khu trung tuyến và chờ cơ hội từ những pha cố định hay những sai lầm của đối thủ.
Nhìn vào 10 trận gần nhất, Everton có nhiều kết quả hòa hơn thắng, song cũng rất hiếm khi thua đậm. Họ xây dựng một bản sắc: không sụp đổ, không hoảng loạn, luôn cố gắng bám trụ trận đấu đến phút cuối. Jordan Pickford vẫn là linh hồn nơi khung gỗ, còn phía trước là dàn trung vệ cao to, giàu sức chiến đấu như James Tarkowski, Michael Keane hay Jarrad Branthwaite.
Tuyến giữa Everton là bức tường kép với Idrissa Gana Gueye và James Garner – những người chạy không biết mệt, sẵn sàng pressing đến tận phút 90. Phía trên, Kiernan Dewsbury-Hall (khi đủ thể lực) mang đến khả năng xâm nhập vòng cấm, trong khi các mũi công như Iliman Ndiaye hay Thierno Barry luôn chờ đợi khoảng trống phía sau lưng hàng thủ đối phương. Đây không phải một Everton rực rỡ, nhưng là Everton mà bất kỳ đối thủ nào cũng phải tôn trọng.
Lịch sử đối đầu – sự cân bằng mong manh
Nhìn vào 10 lần chạm trán gần nhất giữa Fulham và Everton, cán cân khá cân bằng: mỗi bên thắng 3 trận, còn lại là 4 trận hòa. Số bàn thắng trung bình mỗi đội chỉ hơn 1 bàn/trận – một con số cho thấy sự chặt chẽ và quen mặt giữa hai cái tên này.
Trận lượt đi mùa này, Fulham từng giành chiến thắng 2-0 trên sân nhà, chứng minh Craven Cottage thực sự là “mảnh đất lành” khi tiếp Everton. Nhưng ở chiều ngược lại, trong không ít lần hành quân đến đây, Everton vẫn biết cách rời London với điểm số trong tay, kể cả trong những mùa giải họ gặp khó khăn.
Cân bằng là thế, nhưng điều làm nên khác biệt lần này nằm ở thời điểm: Fulham đang trong chuỗi trận thăng hoa với hàng công chơi bùng nổ, còn Everton lại trải qua giai đoạn mà các trận hòa liên tiếp cho thấy họ thiếu chút sắc bén ở khâu dứt điểm nhưng bù lại là một hệ thống phòng ngự rất khó xuyên phá.
Chiến thuật: Fulham tấn công biên, Everton phong tỏa trung lộ
Fulham dưới tay HLV hiện tại thường vận hành với sơ đồ 4-2-3-1 giàu tính tổ chức. Từ hàng thủ, Andersen và Cuenca không chỉ phòng ngự mà còn tham gia luân chuyển bóng, mở ra những đường chuyền dài ra biên cho Robinson hoặc Castagne. Hai hậu vệ cánh này là chìa khóa mở thế trận, liên tục dâng cao, tạo các tình huống chồng biên, kéo giãn khối phòng ngự đối thủ.
Ở giữa sân, Sander Berge đóng vai trò “mỏ neo”, còn người đá cạnh anh có thể là Harrison Reed hoặc một tiền vệ thiên về cầm bóng, giúp Fulham kiểm soát khu trung tuyến. Khi Smith Rowe hoạt động giữa các tuyến, anh là cầu nối giữa tuyến tiền vệ và hàng công, xoay sở trong các khoảng trống nhỏ, thu hút hậu vệ Everton, tạo không gian cho Wilson hoặc Iwobi xâm nhập từ biên vào trung lộ.
Fulham nhiều khả năng sẽ nhập cuộc chủ động, đẩy cao đội hình, muốn sớm áp đặt thế trận trước một Everton ưa thích phòng ngự phản công. Họ hiểu rằng, nếu để trận đấu trôi vào thế giằng co, Everton với sự lì lợm sẽ càng trở nên nguy hiểm.
Về phía Everton, hệ thống 4-2-3-1 của họ lại mang màu sắc thực dụng hơn. Hàng thủ 4 người thường đứng rất thấp, thu hẹp khoảng trống trong vòng cấm, buộc đối phương phải dứt điểm từ xa hoặc căng ngang trong thế khó. Bộ đôi tiền vệ phòng ngự Gueye – Garner sẽ là chìa khóa để phong tỏa khu trung tuyến, đặc biệt là hạn chế thời gian xử lý của Smith Rowe cũng như những tình huống băng lên của Berge.
Khi giành bóng, Everton thường triển khai nhanh ra biên hoặc đưa bóng lên tuyến trên sớm, tận dụng khả năng cầm bóng, tỳ đè của tiền đạo cắm để kéo dãn hàng thủ Fulham. Những pha bóng này không cần nhiều đường chuyền, nhưng đòi hỏi độ chính xác cao – một yếu tố mà Everton vẫn đang cải thiện. Nếu Fulham mải mê tấn công mà để hở sau lưng các hậu vệ biên, đó sẽ là vùng đất hứa cho các pha phản công của đội khách.
Phong độ gần đây – Fulham hừng hực khí thế, Everton lì lợm không ngã
10 trận gần nhất của Fulham cho thấy một đội bóng đang thực sự vào phom: thắng một nửa số trận, ghi trung bình 1.5 bàn và chỉ nhận khoảng hơn 1 bàn thua mỗi trận. Đặc biệt, các trận gần đây của họ thường có nhiều bàn thắng, với tỷ lệ nổ tài khá cao – minh chứng cho việc Fulham sẵn sàng chơi đôi công với mọi đối thủ.
Ở chiều ngược lại, Everton trong 10 trận gần nhất thắng ít hơn, hòa nhiều, nhưng bù lại là hàng thủ chắc chắn: trung bình chỉ lọt lưới khoảng hơn 1 bàn mỗi trận, nhiều trận kết thúc với tỷ số rất kín như 0-0, 1-1, 0-1. Điều đó cho thấy, nếu Everton muốn biến trận đấu này thành một cuộc chơi của sức bền và sự kiên nhẫn, họ hoàn toàn có thể làm được.
Fulham sẽ dựa vào phong độ sân nhà ấn tượng – nơi họ thắng phần lớn số trận mùa này và ghi được khá nhiều bàn thắng. Ngược lại, Everton sẽ mang theo thành tích sân khách đáng nể, với tỷ lệ thắng cao và số bàn thua ít – một sự đối nghịch thú vị.
Nhân tố quyết định: khoảnh khắc của những đôi chân đặc biệt
Trong trận đấu này, Fulham trông đợi rất nhiều vào Raul Jiménez – người mà mỗi pha di chuyển trong vòng cấm vẫn mang dáng dấp của một sát thủ ngày nào. Khả năng tỳ đè, làm tường, thu hút trung vệ đối phương của anh mở ra khoảng trống cho Smith Rowe, Wilson hay Iwobi băng lên dứt điểm. Nếu Jiménez có một ngày thăng hoa, Everton sẽ phải trải qua một buổi tối vô cùng nhọc nhằn.
Ở hai biên, Robinson và Castagne sẽ không chỉ phải làm tốt nhiệm vụ tấn công mà còn phải rất tỉnh táo trước các pha phản công của Everton. Chỉ cần một lần dâng quá cao hoặc che chắn không tốt, Fulham có thể phải trả giá bằng những pha phản công nhanh trừng phạt của đội khách.

Bên kia chiến tuyến, Jordan Pickford luôn là cái tên mang đến sự an tâm cho Everton trong khung gỗ. Khả năng phản xạ, chơi chân và tổ chức hàng thủ của anh là điểm tựa để Everton dám chấp nhận bị dồn ép mà không vỡ vụn. Trước một Fulham giàu hỏa lực, màn trình diễn của Pickford có thể là ranh giới giữa 1 điểm và một thất bại.
Trung vệ James Tarkowski với tố chất thủ lĩnh, khả năng không chiến và đọc tình huống cũng sẽ là nhân vật then chốt, nhất là khi phải đối mặt với những quả tạt liên tục từ hai biên của Fulham. Ở tuyến trên, nếu Iliman Ndiaye hoặc Thierno Barry có thể tận dụng một khoảnh khắc sai lầm của Fulham để ghi bàn, Everton hoàn toàn có cơ sở để nghĩ về ít nhất một trận hòa.
Dự đoán: Fulham nhỉnh hơn, nhưng Everton không dễ buông súng
Với tất cả những dữ liệu đang có: Fulham mạnh mẽ trên sân nhà, hàng công thăng hoa, Everton lì lợm và chắc chắn khi đá sân khách, lịch sử đối đầu cân bằng, đây là trận đấu mà mọi chi tiết nhỏ đều có thể xoay chuyển cán cân. Fulham sẽ chủ động, dồn bóng nhiều lên hai biên, tạo áp lực liên tục. Everton sẽ kiên nhẫn, chờ sai lầm và phản công.
Nếu Fulham tận dụng tốt các cơ hội trong khoảng 60 phút đầu, họ có thể dẫn trước và đưa trận đấu về thế trận kiểm soát. Nhưng nếu Everton trụ vững qua nửa đầu trận, càng về cuối, sự lì lợm của đội khách sẽ càng phát huy tác dụng. Dù vậy, với phong độ hiện tại của Fulham trên sân nhà, cùng cảm giác quân số và chất lượng tấn công nhỉnh hơn, khả năng đội bóng áo trắng giành trọn 3 điểm vẫn là kịch bản đáng tin cậy hơn.
Một chiến thắng sít sao cho Fulham, với kịch bản trận đấu căng như dây đàn, bàn thắng chia đều cho hai hiệp, là điều rất dễ hình dung trong buổi tối mưa nhẹ trên bờ sông Thames này.

