Trong bóng đá hiện đại, rất ít chủ tịch CLB để lại dấu ấn sâu, dài và có tính cấu trúc như Florentino Perez tại Real Madrid. Từ cuộc cách mạng Galacticos đầu những năm 2000, giai đoạn tái thiết sau khủng hoảng, cho đến việc biến Santiago Bernabéu thành một cỗ máy doanh thu mới của bóng đá châu Âu, ông không chỉ điều hành một đội bóng mà còn định hình cách một siêu CLB vận hành trong thế kỷ 21 nổi tiếng ở cả hậu trường.
Florentino Perez là ai?
Florentino Perez sinh ngày 8/3/1947 tại Madrid, xuất thân là kỹ sư và doanh nhân trước khi bước vào hàng ngũ quyền lực của bóng đá Tây Ban Nha. Hồ sơ chính thức của Real Madrid ghi nhận ông đắc cử chủ tịch vào tháng 7/2000 sau khi đánh bại Lorenzo Sanz, rời chức năm 2006, rồi trở lại từ ngày 1/6/2009 và tiếp tục tại vị đến nay. Tháng 1/2025, Real Madrid xác nhận Perez bước vào nhiệm kỳ thứ bảy, kéo dài đến năm 2029. Chỉ riêng độ bền đó đã nói lên một thực tế: ở Bernabéu, Perez không phải nhân vật đi ngang qua lịch sử, mà là một trong những người viết lại lịch sử CLB bằng chính các quyết sách của mình.

Điều khiến Perez khác nhiều chủ tịch CLB khác không chỉ nằm ở thời gian nắm quyền. Ông thuộc mẫu lãnh đạo nhìn bóng đá bằng hai lăng kính cùng lúc. Một mặt, đó là sân cỏ, là Champions League, là áp lực chiến thắng và sự khắc nghiệt của phòng thay đồ. Mặt còn lại là hạ tầng, thương hiệu, doanh thu, khả năng thương mại hóa và sức cạnh tranh toàn cầu của CLB. Trong cách vận hành ấy, Real Madrid dưới thời Perez không còn là một đội bóng lớn đơn thuần; nó được xây dựng như một định chế thể thao toàn cầu, nơi thành công phải đồng thời hiện diện trên bảng tỷ số, trên báo cáo tài chính và trong trí tưởng tượng của người hâm mộ toàn thế giới. Nhìn từ góc độ ấy, Perez là gương mặt tiêu biểu cho kiểu chủ tịch bóng đá của thời đại toàn cầu hóa.
Cuộc bầu cử năm 2000 và khởi đầu của kỷ nguyên Galacticos
Khi Florentino Perez bước vào cuộc bầu cử năm 2000, Real Madrid đã là một tượng đài lịch sử, nhưng chưa mang hình hài của một cỗ máy truyền thông và thương mại như người ta thấy sau này. Perez đến cùng một lời hứa đầy táo bạo, và khi đắc cử, ông lập tức đưa lời hứa ấy thành hành động. Theo hồ sơ lịch sử của CLB, giai đoạn đầu tiên dưới quyền ông chứng kiến những bản hợp đồng làm thay đổi cả nhịp điệu chuyển nhượng châu Âu: Luis Figo, Zinedine Zidane, Ronaldo, David Beckham. Đó không chỉ là câu chuyện tăng cường lực lượng. Đó là việc Real Madrid tự đặt mình ở trung tâm của sân khấu bóng đá thế giới, nơi mỗi thương vụ không đơn giản là mua một cầu thủ, mà còn là mua sức hút, tầm ảnh hưởng và sự chú ý của công chúng toàn cầu.
Galacticos thường được nhắc đến như biểu tượng hào nhoáng của nhiệm kỳ đầu Florentino Perez, nhưng nếu đọc kỹ hơn, có thể thấy đó là một học thuyết quản trị bóng đá theo kiểu mới. Perez hiểu rằng ở cấp độ của Real Madrid, giá trị của một siêu sao không kết thúc ở bàn thắng hay danh hiệu. Một ngôi sao lớn còn kéo theo hợp đồng thương mại, doanh thu bán áo đấu, giá trị bản quyền hình ảnh và khả năng khiến Real Madrid trở thành chủ đề thường trực của báo chí toàn cầu. Nói cách khác, Perez là một trong những người sớm nhất ở bóng đá châu Âu nhìn cầu thủ không chỉ như tài sản chuyên môn, mà còn như tài sản chiến lược của thương hiệu CLB. Chính vì thế, Galacticos vừa là một canh bạc thể thao, vừa là một cuộc cách mạng thương mại.
Tất nhiên, sự hào nhoáng ấy không đến mà không có hiệu quả tức thời. UEFA ghi nhận dưới nhiệm kỳ đầu của Perez, Real Madrid giành La Liga các năm 2001 và 2003, vô địch Champions League 2002, cùng Siêu cúp châu Âu, Siêu cúp Tây Ban Nha và Cúp Liên lục địa. Đó là giai đoạn mà Bernabéu vừa là sân nhà của một đội bóng lớn, vừa là sân khấu của một giấc mơ bóng đá kiểu Hollywood. Nhưng cũng chính trong thành công ấy đã ẩn chứa mầm mống của vấn đề: một đội hình quá nhiều biểu tượng có thể tạo ra ánh sáng rực rỡ, song không phải lúc nào cũng tạo ra sự cân bằng bền vững cho một dự án thể thao kéo dài nhiều năm.
Vì sao nhiệm kỳ đầu rực rỡ nhưng không trọn vẹn?
Một trong những điểm khiến Florentino Perez trở thành nhân vật đáng viết không nằm ở chỗ ông chỉ biết thắng. Thực ra, giá trị lớn trong hồ sơ của ông là việc ông cũng từng thất bại công khai ở nơi quyền lực nhất của bóng đá cấp CLB. Năm 2006, Reuters và UEFA cùng ghi nhận Perez từ chức sau khi Real Madrid thua Mallorca và đứng trước nguy cơ khép lại mùa giải thứ ba liên tiếp không có danh hiệu lớn. Với một chủ tịch đã quen điều khiển câu chuyện chiến thắng, khoảnh khắc ấy là một đòn giáng mạnh vào chính triết lý Galacticos phiên bản đầu tiên.

Nhìn lại, thất bại của giai đoạn đầu không chỉ đến từ chuyện thành tích giảm sút. Nó đến từ câu hỏi lớn hơn: liệu một CLB có thể sống mãi bằng sức hút của những tên tuổi lớn mà không có một cấu trúc thể thao đủ cân bằng hay không? Khi ánh sáng từ các siêu sao quá mạnh, những phần âm thầm nhưng sống còn như chiều sâu đội hình, vai trò của cầu thủ làm nền, tính liên tục của dự án chuyên môn hay quyền tự chủ của HLV có lúc bị đặt vào thế yếu. Perez, trong nhiệm kỳ đầu, đại diện cho thời kỳ Real Madrid muốn chinh phục thế giới bằng sự lộng lẫy. Nhưng bóng đá hiện đại luôn trừng phạt mọi mô hình đánh đổi quá nhiều tính ổn định để lấy hiệu ứng tức thời. Thất bại năm 2006, vì thế, không chỉ là thất bại cá nhân của Perez, mà còn là giới hạn của một mô hình phát triển khi bị đẩy đến cực hạn.
Điều đáng nói là Perez không biến mất sau cú ngã ấy. Ông trở lại vào năm 2009, và đây mới là phần định hình sâu nhất cho di sản của mình. Bởi lần trở lại đó cho thấy Perez học được từ những giới hạn cũ. Ông vẫn giữ bản năng chinh phục bằng biểu tượng, thể hiện qua những bản hợp đồng như Cristiano Ronaldo, Karim Benzema, Gareth Bale, James Rodriguez hay Toni Kroos, nhưng cách vận hành Real Madrid từ nhiệm kỳ hai trở đi cân bằng hơn, cấu trúc hơn và thực dụng hơn rất nhiều. Đó không còn là một Real Madrid chỉ biết sưu tập hào quang; đó là Real Madrid học cách tích lũy sức mạnh bền vững.
Lần trở lại năm 2009 và sự trưởng thành của một nhà quản trị
Nếu nhiệm kỳ đầu của Florentino Perez mang dáng dấp một cuộc nổi loạn lộng lẫy, thì nhiệm kỳ thứ hai cho thấy ông trưởng thành thành một nhà quản trị toàn diện hơn. UEFA ghi nhận khi Perez trở lại năm 2009, hành trang ông mang theo không chỉ là tham vọng khôi phục vị thế của Real Madrid, mà còn là bài học từ giai đoạn cũ: đội bóng lớn không thể chỉ dựa vào cảm hứng của thị trường chuyển nhượng. Từ đây, Real bắt đầu đi vào chu kỳ dài hơi hơn, nơi các đời HLV thay đổi nhưng khung quyền lực của CLB vẫn giữ được tính nhất quán. Jose Mourinho mang lại tính đối kháng và bản lĩnh cạnh tranh. Carlo Ancelotti đưa về Decima. Zinedine Zidane biến Real thành đội đầu tiên bảo vệ thành công Champions League trong kỷ nguyên hiện đại. Và xuyên suốt mọi chuyển động ấy, Perez vẫn là trục đứng của quyền lực Bernabéu.
Chính ở giai đoạn này, người ta thấy rõ hơn phẩm chất thực sự của Perez: ông không phải chủ tịch gắn vận mệnh CLB vào một con người duy nhất. Những HLV lớn đến rồi đi, những thế hệ cầu thủ đỉnh cao dần rời sân khấu, nhưng Real Madrid dưới quyền ông vẫn biết cách tái tạo chu kỳ chiến thắng. Theo thông báo kỷ niệm 25 năm được Real Madrid công bố vào tháng 7/2025, CLB đã giành 66 danh hiệu dưới nhiệm kỳ Perez, trong đó riêng bóng đá có 37 danh hiệu, gồm 7 Cúp C1/Champions League, 7 FIFA Club World Cup, 6 Siêu cúp châu Âu, 7 La Liga, 3 Cúp Nhà Vua và 7 Siêu cúp Tây Ban Nha. Con số ấy không chỉ là thành tích; nó phản ánh độ bền của một cấu trúc lãnh đạo. Một danh hiệu có thể đến từ một mùa bóng hay một HLV xuất sắc. Nhưng hàng chục danh hiệu qua nhiều chu kỳ lại luôn nói nhiều hơn về sức mạnh của bộ máy.
Dấu ấn lớn nhất không chỉ là các siêu sao, mà là cấu trúc của Real Madrid
Người ta thường kể câu chuyện Florentino Perez bằng tên của các ngôi sao. Cách kể đó hấp dẫn, nhưng chưa chạm đúng phần quan trọng nhất. Dấu ấn lớn nhất của ông không nằm ở việc mang ai đến Bernabéu, mà ở việc biến Real Madrid thành CLB có khả năng giữ chuẩn mực chiến thắng trong thời gian rất dài. Hồ sơ chính thức của Real Madrid nhấn mạnh Perez đã tái thiết tài chính, thúc đẩy hiện đại hóa ở nhiều cấp độ và xây dựng Ciudad Real Madrid tại Valdebebas, trung tâm huấn luyện lớn gấp mười lần cơ sở cũ. Khi một chủ tịch đầu tư vào những cấu trúc ít tạo ra tiếng vang bằng một bản hợp đồng bom tấn, đó là dấu hiệu ông bắt đầu nghĩ bằng logic của di sản.
Ở khía cạnh này, Perez xứng đáng được nhìn nhận như người đặt Real Madrid vào quỹ đạo của một “siêu CLB” thực thụ. Siêu CLB không chỉ là đội bóng giàu truyền thống. Nó là đội bóng biết tự làm mới, biết bảo vệ chuẩn mực cạnh tranh và biết biến sức hút lịch sử thành nguồn lực phát triển hiện đại. Từ Valdebebas đến Bernabéu mới, từ những đời Galacticos đến các thế hệ kế cận, mọi mảnh ghép đều cho thấy Perez không điều hành theo kiểu vá víu mùa vụ. Ông xây các tầng lực cho Real Madrid: lực chuyên môn, lực thương mại, lực biểu tượng và lực hạ tầng. Nhờ thế, Real không chỉ mạnh khi có một đội hình hay; Real mạnh vì bản thân CLB đã trở thành một hệ thống có sức sống vượt lên từng đời cầu thủ.
Bernabéu mới và tư duy biến CLB thành cỗ máy doanh thu
Có lẽ không dự án nào cho thấy Florentino Perez rõ như việc cải tạo Santiago Bernabéu. Báo cáo tài chính chính thức của Real Madrid cho biết đến ngày 30/6/2025, tổng vốn đầu tư cho dự án đã lên 1,347 tỷ euro, với nhiều hạng mục cấu trúc như mặt ngoài, mái che và mặt cỏ thu vào đã được hoàn thiện dần trong giai đoạn 2023/24, còn các hạng mục kinh doanh tiếp tục được hoàn thiện trong năm tài chính 2024/25. Trang chính thức của Bernabéu mô tả sân vận động mới có mái che và mặt cỏ thu vào, bảng màn hình Halo 360 độ và khả năng tổ chức sự kiện quanh năm. Đó không đơn thuần là việc làm đẹp một biểu tượng cũ. Đó là cách Perez biến sân nhà của Real Madrid thành một tài sản kinh doanh đa chức năng, sống 365 ngày mỗi năm chứ không chỉ vào các đêm bóng đá.

Cần nhấn mạnh ở đây rằng Bernabéu mới phản ánh đầy đủ triết lý của Perez. Với ông, một CLB hàng đầu không thể chỉ dựa vào doanh thu truyền hình và kết quả thi đấu. Nó phải tạo ra những dòng tiền độc lập hơn, bền hơn và ít lệ thuộc hơn vào biến động thành tích ngắn hạn. Real Madrid trong báo cáo năm 2024/25 ghi nhận doanh thu không tính chuyển nhượng đạt 1,185 tỷ euro, tăng hơn 10% so với năm trước; CLB cũng nhấn mạnh sự tăng trưởng của các mảng thương mại, trải nghiệm sân vận động và hoạt động kinh doanh liên quan. Deloitte sau đó xếp Real Madrid tiếp tục đứng đầu Football Money League 2026 với doanh thu gần 1,2 tỷ euro mùa 2024/25. Những con số này cho thấy Bernabéu mới không phải dự án phù phiếm, mà là một phần của mô hình phát triển nơi sân vận động trở thành động cơ tăng trưởng.
Ở đây, Florentino Perez cho thấy ông không chỉ nghĩ như một người giữ gìn truyền thống. Ông nghĩ như một chủ tịch hiểu rằng tương lai của bóng đá đỉnh cao sẽ thuộc về những CLB có thể kết hợp di sản với công nghệ, cảm xúc với doanh thu, lịch sử với năng lực khai thác tài sản. Bernabéu vì thế vừa là sân vận động, vừa là tuyên bố chiến lược: Real Madrid không chấp nhận vai trò của một tượng đài sống bằng ký ức; họ muốn là tổ chức đi đầu trong cách bóng đá hiện đại tự tái định nghĩa mình.
Danh hiệu, doanh thu và thứ quyền lực khó sao chép
Một trong những lý do Florentino Perez được nhìn nhận như chủ tịch biểu tượng của thời đại hiện đại là vì ông hiếm khi chỉ thắng ở một mặt trận. Thông báo tài chính của Real Madrid và các bảng xếp hạng độc lập đều cho thấy CLB không chỉ duy trì thành công thể thao mà còn đứng đầu ở năng lực kiếm tiền. Reuters dẫn dữ liệu Forbes cho biết Real Madrid là CLB bóng đá giá trị nhất thế giới năm 2025, đạt định giá khoảng 6,6 tỷ USD và trở thành đội bóng đầu tiên vượt mốc 1 tỷ USD doanh thu trong một năm. Khi ghép điều này với chuỗi danh hiệu Champions League và La Liga dưới thời Perez, người ta thấy rõ điều hiếm có: ông lãnh đạo một CLB vừa duy trì chuẩn vô địch, vừa tăng trưởng mạnh về giá trị tài sản và thương hiệu. Đó là kiểu quyền lực mà rất ít chủ tịch có thể tạo ra.
Điều làm quyền lực ấy khó sao chép nằm ở tính tổng hợp của nó. Nhiều ông chủ giàu có có thể bơm tiền để mua cầu thủ. Nhiều chủ tịch có thể hưởng lợi từ một giai đoạn thể thao thành công. Nhưng Perez tạo ra thứ lớn hơn một mùa chiến thắng hay một chu kỳ bùng nổ. Ông tạo ra khả năng khiến Real Madrid luôn ở điểm giao nhau giữa quyền lực biểu tượng và sức mạnh vận hành. Real có thể thay HLV, đổi thế hệ trụ cột, đi qua những mùa giải ít hoàn hảo hơn mong đợi, nhưng CLB vẫn giữ được vị thế đỉnh cao trong hệ sinh thái bóng đá châu Âu. Đó là khác biệt giữa thành công và năng lực tái sản xuất thành công. Florentino Perez, trong chừng mực nào đó, là kiến trúc sư của năng lực ấy.
Những tranh luận không thể tách rời Florentino Perez
Tất nhiên, viết về Florentino Perez mà chỉ nói đến ánh sáng là không công bằng. Ông là nhân vật lớn đến mức mọi quyết định đều kéo theo tranh luận lớn. Reuters từng ghi nhận năm 2013, sau khi dự án Jose Mourinho kết thúc trong hỗn loạn, vai trò của Perez bị soi xét mạnh mẽ. Sự thật là ở Real Madrid, càng nắm nhiều quyền lực, chủ tịch càng ít có chỗ trú ẩn khi kế hoạch không đi đến đích. Perez nhiều lần bị chỉ trích vì quá can thiệp, quá tin vào sức nặng biểu tượng, hoặc quá sẵn sàng chấm dứt một chu kỳ ngay khi ông tin rằng CLB cần đổi mới. Nhưng cũng chính những phẩm chất đó, ở mặt khác, giúp Real Madrid hiếm khi rơi vào trạng thái tê liệt kéo dài.
Tranh cãi lớn khác gắn chặt với tên Perez là European Super League. Năm 2021, Reuters dẫn lời ông khẳng định dự án này “chưa chết”, và Perez trở thành gương mặt trung tâm của nỗ lực thay đổi cấu trúc quyền lực bóng đá châu Âu. Với những người ủng hộ, ông đang cố gắng trả lời bài toán tài chính của các siêu CLB trong bối cảnh cạnh tranh ngày càng đắt đỏ. Với những người phản đối, đó là biểu hiện của tham vọng tinh hoa, đe dọa logic thể thao truyền thống. Đáng chú ý, đến tháng 2/2026, Real Madrid, UEFA và European Football Clubs ra thông báo chung về một “agreement of principles”, hướng tới giải quyết các tranh chấp pháp lý liên quan Super League, trong đó nhấn mạnh nguyên tắc thành tích thể thao và tính bền vững dài hạn của CLB. Nói cách khác, một chương gây chia rẽ lớn trong di sản của Perez về cơ bản đã khép lại theo hướng hòa giải.

Sự tồn tại của những tranh luận ấy không làm Florentino Perez nhỏ đi; ngược lại, nó cho thấy ông là kiểu chủ tịch luôn muốn tác động vào cấu trúc của cuộc chơi, chứ không chỉ vận hành trong những giới hạn sẵn có. Có người xem đó là bản lĩnh cải tổ. Có người xem đó là tham vọng quá mức. Nhưng ở tầm vóc lịch sử, những nhân vật để lại dấu vết sâu thường hiếm khi là người chỉ biết đi theo lối mòn. Perez là một người như vậy: nhiều tranh cãi, nhiều đối trọng, nhưng không thể bị xem nhẹ trong bất kỳ cuộc thảo luận nghiêm túc nào về quyền lực của bóng đá châu Âu thế kỷ 21.
Florentino Perez để lại gì cho Real Madrid và bóng đá châu Âu?
Di sản lớn nhất của Florentino Perez có lẽ không nằm ở một chữ ký chuyển nhượng, một danh hiệu hay một quyết định gây tranh cãi riêng lẻ. Nó nằm ở chỗ ông khiến Real Madrid trở thành mô hình mà các CLB khác luôn phải quan sát: một CLB vừa bám chặt truyền thống chiến thắng, vừa không ngại tái cấu trúc để thích nghi với thời đại mới. Dưới thời Perez, Real Madrid không sống bằng nỗi nhớ quá khứ. Họ biến quá khứ thành nền để mở rộng hiện tại. Từ Valdebebas đến Bernabéu mới, từ Galacticos đến kỷ nguyên những chức vô địch Champions League hiện đại, từ giá trị thương hiệu đến sức mạnh tài chính, ông đã biến chức danh chủ tịch Real Madrid thành một trung tâm hoạch định chiến lược mang tầm toàn cầu.
Công bằng mà nói, Florentino Perez không phải mẫu lãnh đạo dễ yêu theo nghĩa cảm xúc thuần túy. Ông không xây huyền thoại của mình bằng sự gần gũi hay lãng mạn. Ông xây nó bằng quyết đoán, bằng tầm nhìn, bằng năng lực biến ý tưởng thành cấu trúc thật. Đó là lý do ông thường được nhớ đến như một nhân vật của quyền lực hơn là cảm xúc. Nhưng chính trong thế giới bóng đá hiện đại, nơi các CLB ngày càng là những tổ chức đa tầng phức tạp, kiểu lãnh đạo ấy lại có giá trị rất lớn. Perez không phải người hoàn hảo. Ông cũng không miễn nhiễm với sai lầm. Song xét trên ảnh hưởng dài hạn, ông xứng đáng được xem là một trong những chủ tịch CLB quan trọng nhất của bóng đá châu Âu hơn hai thập niên qua. Và với Real Madrid, ông không chỉ giữ ghế chủ tịch; ông đã góp phần định nghĩa lại chiếc ghế ấy.

