Loạt trận từ tối 25/06 đến rạng sáng 26/06 theo giờ Việt Nam thuộc FIFA World Cup 2026 có bốn kết quả đáng chú ý: Curaçao thua Bờ Biển Ngà 0-2, Ecuador thắng Đức 2-1, Nhật Bản hòa Thụy Điển 1-1 và Tunisia thua Hà Lan 1-3.
Ở bảng E, Đức đã sớm giành quyền đi tiếp nhưng bước vào trận gặp Ecuador với mục tiêu hoàn tất vòng bảng bằng vị trí số một và thành tích toàn thắng. Họ khởi đầu như mơ với bàn mở tỷ số rất sớm của Leroy Sané. Nhưng rồi Ecuador vùng dậy, gỡ hòa chỉ sau vài phút và ghi bàn quyết định trong hiệp hai nhờ Gonzalo Plata. Đó là kiểu trận đấu mà người ta thấy rõ hai mặt của bóng đá Đức hiện tại: đủ mạnh để dẫn trước bất kỳ ai, nhưng cũng đủ mong manh để bị trừng phạt nếu mất bóng và phòng ngự thiếu chặt chẽ.
Cùng bảng, Bờ Biển Ngà biết rằng chiến thắng trước Curaçao gần như là con đường sáng nhất để họ tự định đoạt số phận. Và Nicolas Pépé đã trở thành người hùng đúng lúc. Hai bàn thắng của anh không chỉ giúp đại diện châu Phi thắng 2-0, mà còn đưa Bờ Biển Ngà lần đầu tiên trong lịch sử tiến vào vòng knock-out World Cup. Một cột mốc mà thế hệ Drogba, Yaya Touré từng không thể chạm tới nay được viết bằng đôi chân của một cầu thủ từng trải qua nhiều thăng trầm trong sự nghiệp.
Ở bảng F, Hà Lan thắng Tunisia 3-1 để kết thúc vòng bảng với ngôi đầu. Đội bóng áo cam không cần màn trình diễn quá lộng lẫy, nhưng đủ sắc bén để giải quyết trận đấu và tránh rơi vào nhánh đấu khó hơn. Nhật Bản và Thụy Điển hòa 1-1 ở Dallas, một kết quả khiến cả hai cùng bước tiếp. Nhật Bản đứng nhì bảng và chuẩn bị đối đầu Brazil, trong khi Thụy Điển cũng có vé với tư cách một trong những đội đứng thứ ba có thành tích tốt.
Curaçao 0-2 Bờ Biển Ngà: Nicolas Pépé mở cánh cửa lịch sử
Có những trận thắng không chỉ là ba điểm. Với Bờ Biển Ngà, chiến thắng 2-0 trước Curaçao là một trận thắng như thế. Nó không chỉ đưa họ vào vòng knock-out. Nó xóa đi một nỗi ám ảnh kéo dài qua nhiều thế hệ.

Bờ Biển Ngà từng đến World Cup với những cái tên lừng lẫy. Didier Drogba, Yaya Touré, Kolo Touré, Gervinho, Salomon Kalou từng đại diện cho một thế hệ vàng châu Phi đầy sức mạnh và tài năng. Nhưng kỳ lạ thay, họ chưa bao giờ vượt qua vòng bảng. Ba lần dự World Cup trước đây đều kết thúc bằng sự tiếc nuối. Vì vậy, khi bước vào trận gặp Curaçao, đội bóng của Emerse Faé không chỉ đá cho hiện tại. Họ đá cho lịch sử.
Curaçao, dù đứng cuối bảng, không phải đối thủ dễ bị coi thường. Đội bóng nhỏ bé này đã có điểm đầu tiên trong lịch sử World Cup sau trận hòa Ecuador 0-0, nơi thủ môn Eloy Room chơi như một bức tường. Họ biết mình không còn nhiều cơ hội, nhưng vẫn ra sân với tinh thần đáng nể. Với một đội bóng lần đầu xuất hiện ở giải đấu lớn nhất hành tinh, mỗi phút trên sân đều có ý nghĩa.
Bờ Biển Ngà nhập cuộc thận trọng nhưng rõ ý đồ. Họ không muốn bị kéo vào trạng thái nôn nóng, bởi chính sự nóng vội là thứ dễ khiến đội cửa trên rơi vào bẫy. Họ kiểm soát bóng, đẩy đội hình lên vừa đủ và tìm cách khai thác các khoảng trống hai bên hàng thủ Curaçao. Những cầu thủ như Franck Kessié, Ibrahim Sangaré và Amad Diallo đem lại sự cân bằng giữa sức mạnh, khả năng cầm bóng và tốc độ chuyển trạng thái.
Bước ngoặt đến khi Nicolas Pépé mở tỷ số. Đó là pha bóng mang giá trị giải tỏa khổng lồ. Pépé từng là cầu thủ được kỳ vọng rất nhiều, từng trải qua những giai đoạn sự nghiệp lên xuống dữ dội, từng bị hoài nghi về tính ổn định và sự lạnh lùng ở các trận lớn. Nhưng ở thời khắc Bờ Biển Ngà cần người mở cửa, anh đã xuất hiện.
Bàn thắng thứ hai của Pépé càng khiến đêm đấu trở thành sân khấu của riêng anh. Một cú đúp ở trận quyết định vòng bảng World Cup, đưa đội tuyển vào vòng knock-out lần đầu tiên, là khoảnh khắc đủ để một cầu thủ được nhắc lại trong nhiều năm. Đôi khi bóng đá công bằng theo cách rất riêng. Nó không xóa đi những vấp ngã cũ, nhưng cho một người cơ hội viết lại câu chuyện bằng một đêm hoàn hảo.
Curaçao không buông xuôi. Leandro Bacuna, Sherel Floranus và những cầu thủ tấn công của họ vẫn có một vài tình huống khiến hàng thủ Bờ Biển Ngà phải cảnh giác. Nhưng khác với trận gặp Ecuador, lần này Curaçao không thể giữ sạch lưới, cũng không đủ sắc bén để tạo cú phản đòn. Họ rời giải sau thất bại 0-2, nhưng không ai có thể phủ nhận hành trình của họ là một trong những câu chuyện đẹp nhất vòng bảng.
Bờ Biển Ngà đi tiếp với tư cách đội nhì bảng E. Với họ, đây là cột mốc lịch sử, nhưng cũng là lời nhắc rằng hành trình mới chỉ bắt đầu. Vòng knock-out sẽ khắc nghiệt hơn rất nhiều. Nhưng khi một đội bóng vừa phá được giới hạn lịch sử của chính mình, họ thường bước vào vòng sau với thứ năng lượng rất đặc biệt: năng lượng của những người không còn bị quá khứ trói chân.
Ecuador 2-1 Đức: Cú lội ngược dòng của niềm tin
Nếu Bờ Biển Ngà viết lịch sử bằng một chiến thắng đầy chủ động, thì Ecuador làm điều đó bằng một cuộc lội ngược dòng giàu cảm xúc trước Đức. Đây là trận đấu mà nếu chỉ nhìn vào hai phút đầu, nhiều người có thể nghĩ Ecuador sắp bị cuốn phăng. Leroy Sané ghi bàn rất sớm, đưa Đức vượt lên 1-0 khi trận đấu gần như còn chưa kịp nóng.

Một bàn thua ở phút thứ 2 trước Đức có thể làm gãy tinh thần bất kỳ đội bóng nào. Nhưng Ecuador không gãy. Đó là điểm đáng nể nhất của họ trong đêm này. Sau khởi đầu tệ hại, đội bóng Nam Mỹ không hoảng loạn, không vỡ cấu trúc, không biến trận đấu thành cuộc rượt đuổi vô vọng. Họ bình tĩnh trở lại, kéo đội hình lên và bắt đầu chơi thứ bóng đá giàu năng lượng quen thuộc.
Phút thứ 9, Nilson Angulo gỡ hòa 1-1 bằng một cú dứt điểm đẹp mắt. Bàn thắng ấy như một gáo nước lạnh dội ngược vào Đức. Từ chỗ tưởng như sẽ kiểm soát trận đấu dễ dàng, Mannschaft nhận ra họ đang đối mặt với một đối thủ có tốc độ, có sức sống và có niềm tin thật sự. Ecuador không còn là đội bóng bị bóp nghẹt bởi áp lực. Họ bắt đầu tin rằng mình có thể làm nhiều hơn một trận thua danh dự.
Sau bàn gỡ, trận đấu trở nên căng hơn rất nhiều. Đức vẫn cầm bóng nhiều hơn ở vài thời điểm, vẫn có những pha tổ chức tấn công có chất lượng, nhưng họ không còn tạo được cảm giác kiểm soát tuyệt đối. Hàng thủ Đức để lộ những khoảng trống, đặc biệt khi Ecuador tăng tốc từ hai biên. Mỗi lần Ecuador chuyển trạng thái, các hậu vệ Đức lại phải chạy lùi trong trạng thái thiếu thoải mái.
Julian Nagelsmann có lý do để lo lắng. Đức đã đi tiếp, nhưng một đội bóng lớn không thể liên tục để thủng lưới như vậy. Những sai số trong khâu mất bóng, khoảng cách giữa tuyến giữa và hàng thủ, cũng như sự thiếu tập trung ở các tình huống cố định đều là những vấn đề có thể trở thành tử huyệt ở vòng knock-out.
Phút 77, Gonzalo Plata ghi bàn quyết định cho Ecuador sau một tình huống phạt góc. Đó là khoảnh khắc làm nổ tung cảm xúc của các cổ động viên Ecuador trên khán đài. Một đội bóng từng bị chỉ trích vì khởi đầu không đủ thuyết phục, từng bị đặt dấu hỏi sau trận hòa Curaçao, nay quật ngã Đức để giành vé vào vòng knock-out. Bóng đá đôi khi chỉ cần một đêm như thế để đổi toàn bộ bầu không khí.
Đức nỗ lực vùng lên trong những phút cuối, nhưng không thể tìm được bàn gỡ. Họ vẫn đứng đầu bảng nhờ hiệu số, nhưng trận thua này là một lời cảnh báo rất rõ. Vòng bảng có thể tha thứ cho sai lầm. Vòng knock-out thì không. Nếu Đức tiếp tục để đối thủ khai thác những khoảng trống phía sau tuyến giữa, họ sẽ gặp rắc rối trước những đội có tốc độ cao hơn và khả năng kết liễu lạnh hơn.
Ecuador thì có quyền ăn mừng. Đây không chỉ là một chiến thắng. Đây là bằng chứng về bản lĩnh, về khả năng đứng dậy sau cú đánh sớm, về niềm tin rằng một đội bóng Nam Mỹ nếu còn giữ được năng lượng và sự tự tin thì có thể khiến bất kỳ ông lớn nào phải run rẩy. Họ không đi tiếp bằng may mắn. Họ đi tiếp bằng một màn trình diễn của lòng kiêu hãnh.
Nhật Bản 1-1 Thụy Điển: Một điểm đủ cho hai tấm vé
Nhật Bản gặp Thụy Điển là kiểu trận đấu mà sự căng thẳng không nằm ở số bàn thắng, mà nằm ở từng quyết định. Cả hai đội đều hiểu rằng kết quả trận này có thể định đoạt vị trí của họ ở bảng F. Nhật Bản cần ít nhất một điểm để chắc suất nhì bảng. Thụy Điển cũng cần điểm để đảm bảo mình không bị cuốn vào những phép tính phức tạp của nhóm đội đứng thứ ba.
Hiệp một diễn ra tương đối chặt chẽ. Nhật Bản kiểm soát bóng bằng kỹ thuật và sự linh hoạt quen thuộc, nhưng Thụy Điển không dễ bị kéo lệch đội hình. Đội bóng Bắc Âu phòng ngự có tổ chức, dựa vào thể hình, khả năng tranh chấp và những pha chuyển trạng thái nhanh. Ở chiều ngược lại, Nhật Bản có tốc độ, khả năng phối hợp nhóm và sự nhẫn nại để kéo đối thủ ra khỏi vị trí.
Trận đấu chỉ thực sự bùng lên sau giờ nghỉ. Phút 56, Daizen Maeda ghi bàn mở tỷ số cho Nhật Bản sau một pha phối hợp đẹp mắt. Đó là bàn thắng mang đúng tinh thần của bóng đá Nhật: nhịp nhàng, đồng bộ, ít chạm và hiệu quả. Khi Nhật Bản đưa bóng vào tốc độ cao, rất khó để đối thủ bắt kịp nhịp di chuyển của họ. Maeda xuất hiện đúng lúc, đưa Nhật Bản vượt lên và đẩy Thụy Điển vào thế phải phản ứng.

Nhưng Thụy Điển không mất nhiều thời gian để trả lời. Chỉ năm phút sau, Anthony Elanga tung cú sút xa tuyệt đẹp, gỡ hòa 1-1. Đó là khoảnh khắc của cá nhân, của sự táo bạo và của một cầu thủ không sợ trách nhiệm. Elanga trong trận này là một trong những điểm sáng lớn nhất của Thụy Điển. Anh liên tục gây áp lực bằng tốc độ, sự trực diện và khả năng tạo đột biến từ những tình huống tưởng như không quá nguy hiểm.
Sau bàn gỡ, trận đấu mở ra hơn. Nhật Bản vẫn muốn thắng để khẳng định vị thế, còn Thụy Điển hiểu rằng nếu quá lùi sâu, họ có thể phải trả giá. Những phút cuối là màn giằng co đầy căng thẳng. Alexander Isak có cơ hội bằng một pha đánh đầu nguy hiểm, nhưng thủ môn Zion Suzuki đã có pha cứu thua xuất sắc, đẩy bóng chạm xà và giữ lại tỷ số hòa cho Nhật Bản.
Pha cứu thua ấy có thể được xem như một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất của Nhật Bản tại vòng bảng. Trong bóng đá, không phải bàn thắng nào cũng định đoạt số phận. Đôi khi, một pha cứu thua ở phút cuối cũng có giá trị như bàn thắng. Suzuki giữ lại một điểm, giữ lại vị trí nhì bảng và giữ lại sự tự tin cho Nhật Bản trước cuộc đối đầu lớn với Brazil ở vòng knock-out.
Thụy Điển cũng có lý do để hài lòng. Họ không thắng, nhưng điểm số này đủ đưa họ đi tiếp. Sau một vòng bảng nhiều biến động, từ chiến thắng lớn trước Tunisia đến thất bại nặng trước Hà Lan, Thụy Điển cuối cùng vẫn sống sót. Đội bóng của họ chưa thật sự ổn định, nhưng sở hữu những cá nhân có thể tạo khác biệt, đặc biệt là Elanga và Isak. Ở vòng knock-out, sự bất ổn ấy có thể là nguy cơ, nhưng cũng có thể là thứ khiến họ khó đoán.
Với Nhật Bản, đây là một vòng bảng thành công. Họ không chỉ đi tiếp, mà còn làm điều đó bằng hình ảnh của một đội bóng trưởng thành: biết khi nào cần tấn công, khi nào cần kiểm soát, khi nào cần chịu đựng. Gặp Brazil ở vòng sau sẽ là thử thách khổng lồ, nhưng Nhật Bản không còn là đội bóng bước vào các trận lớn với tâm thế học hỏi đơn thuần. Họ có đủ nền tảng để khiến mọi đối thủ phải tôn trọng.
Tunisia 1-3 Hà Lan: Oranje chiếm ngôi đầu, Tunisia chia tay trong mưa
Hà Lan bước vào trận gặp Tunisia với nhiệm vụ rõ ràng: thắng để đứng đầu bảng F. Sau trận hòa Nhật Bản và chiến thắng đậm trước Thụy Điển, đội bóng áo cam đã lấy lại nhịp, nhưng họ vẫn cần một kết quả đủ tốt ở lượt cuối để tránh rơi vào những toan tính khó lường. Tunisia thì đã ở thế rất khó, nhưng vẫn còn niềm kiêu hãnh để bảo vệ sau hai trận đầu đáng thất vọng.
Trận đấu khởi đầu theo cách không thể thuận lợi hơn cho Hà Lan. Chỉ sau ba phút, Tunisia phản lưới nhà sau một tình huống gây sức ép của đội bóng áo cam. Bàn thắng sớm ấy khiến toàn bộ kế hoạch phòng ngự của Tunisia bị đảo lộn. Khi một đội đã chịu nhiều tổn thương ở vòng bảng tiếp tục nhận bàn thua sớm, gánh nặng tâm lý trở nên khủng khiếp.
Hà Lan nhanh chóng tận dụng lợi thế. Brian Brobbey ghi bàn nâng tỷ số lên 2-0, tiếp tục cho thấy anh đang có một giải đấu rất đáng chú ý. Brobbey không phải mẫu tiền đạo hoa mỹ, nhưng mạnh mẽ, trực diện và rất biết cách xuất hiện ở khu vực nguy hiểm. Trong một đội hình Hà Lan có nhiều cầu thủ chạy cánh và tiền vệ sáng tạo, một trung phong biết làm tường, càn lướt và kết thúc như Brobbey là mảnh ghép cực kỳ hữu dụng.
Tunisia không buông xuôi. Trong hiệp hai, Hazem Mastouri đánh đầu rút ngắn tỷ số, đem lại khoảnh khắc vui hiếm hoi cho đội bóng Bắc Phi. Đó là bàn thắng của niềm tự trọng. Tunisia có thể bị loại, có thể đã trải qua một giải đấu đầy thất vọng, nhưng họ vẫn muốn rời sân với ít nhất một tiếng nói. Bàn thắng ấy khiến trận đấu nóng lên trong một khoảng thời gian ngắn.
Nhưng Hà Lan rất nhanh lấy lại khoảng cách. Jan-Paul van Hecke ghi bàn thứ ba, dập tắt hy vọng mong manh của Tunisia. Từ đó, Oranje kiểm soát trận đấu tương đối chắc chắn. Họ không cần bung hết sức, không cần biến trận đấu thành màn trình diễn rực lửa, chỉ cần giữ nhịp và bảo vệ thành quả. Với một đội đã chắc suất đi tiếp và cần ngôi đầu, đó là cách xử lý hợp lý.
Chiến thắng 3-1 giúp Hà Lan đứng đầu bảng F với 7 điểm. Điều quan trọng hơn là họ tránh được Brazil ở vòng 1/16, thay vào đó sẽ gặp Morocco. Đó vẫn là thử thách rất khó, nhưng rõ ràng Oranje đã tự chọn cho mình con đường dễ thở hơn bằng cách hoàn thành nhiệm vụ ở lượt cuối.
Tunisia chia tay World Cup sau một chiến dịch buồn. Họ để thủng lưới nhiều, mất kiểm soát trong các trận quan trọng và không thể tái hiện hình ảnh khó chịu thường thấy của bóng đá Bắc Phi. Tuy vậy, bàn thắng của Mastouri vẫn là một điểm sáng nhỏ. Ở World Cup, đôi khi một đội bóng bị loại vẫn cần những khoảnh khắc để người hâm mộ nhớ rằng họ đã chiến đấu.

Hà Lan thì bước tiếp với cảm giác tích cực. Họ chưa hoàn hảo, nhưng đang tốt dần. Brobbey ghi bàn đều, Gakpo vẫn là mũi tấn công nguy hiểm, tuyến giữa có nhiều lựa chọn, còn hàng thủ dù đôi lúc chưa thật chắc vẫn đủ kinh nghiệm để kiểm soát phần lớn thời gian. Oranje có thể không phải ứng viên ồn ào nhất, nhưng nếu cỗ máy này tiếp tục nóng lên, họ sẽ là đối thủ rất khó chịu ở vòng knock-out.
Bảng kết quả đã kết thúc – FIFA World Cup 2026
Curaçao 0-2 Bờ Biển Ngà
Ecuador 2-1 Đức
Nhật Bản 1-1 Thụy Điển
Tunisia 1-3 Hà Lan
Trong đó, Bờ Biển Ngà thắng Curaçao nhờ cú đúp của Nicolas Pépé và lần đầu tiên trong lịch sử giành vé vào vòng knock-out World Cup. Ecuador ngược dòng đánh bại Đức 2-1 với các bàn thắng của Nilson Angulo và Gonzalo Plata sau khi Leroy Sané mở tỷ số. Nhật Bản hòa Thụy Điển 1-1, Daizen Maeda ghi bàn cho Nhật Bản còn Anthony Elanga gỡ hòa cho Thụy Điển. Hà Lan thắng Tunisia 3-1 để đứng đầu bảng F, với dấu ấn của Brian Brobbey và Jan-Paul van Hecke.
Góc nhìn sau loạt trận: Khi lịch sử được viết bằng bản lĩnh
Loạt trận từ tối 25/06 đến rạng sáng 26/06 cho thấy World Cup 2026 đang bước vào giai đoạn mà bản lĩnh có nhiều hình dạng khác nhau. Với Bờ Biển Ngà, bản lĩnh là phá bỏ cái bóng quá khứ. Họ từng có thế hệ vàng nhưng chưa từng vượt qua vòng bảng. Lần này, bằng cú đúp của Pépé và sự tổ chức trưởng thành hơn, họ đã bước qua giới hạn ấy.
Với Ecuador, bản lĩnh là đứng dậy sau bàn thua sớm trước Đức. Không phải đội nào cũng có thể bị dẫn ngay phút thứ 2 rồi vẫn giữ được cái đầu lạnh. Ecuador làm được. Họ không chỉ gỡ hòa nhanh, mà còn đủ niềm tin để tung cú đánh quyết định trong hiệp hai. Đó là kiểu chiến thắng có thể làm thay đổi cả tâm lý đội bóng trước vòng knock-out.
Với Nhật Bản, bản lĩnh là biết bảo vệ thứ mình cần. Họ không thắng Thụy Điển, nhưng có một điểm đủ để giữ vị trí nhì bảng. Trong những trận đấu vòng bảng cuối cùng, đôi khi sự trưởng thành nằm ở việc không tự đẩy mình vào rủi ro quá mức. Nhật Bản đã chơi đủ thông minh để bước tiếp.
Với Hà Lan, bản lĩnh là hoàn thành nhiệm vụ. Họ không cần một trận đấu lộng lẫy nhất giải, nhưng thắng đúng lúc, đứng đầu bảng và tạo lợi thế cho vòng sau. Đội bóng áo cam càng đi sâu càng cho thấy chiều sâu hàng công và khả năng thích nghi tốt hơn sau từng trận.
Ngược lại, Curaçao và Tunisia rời giải với hai cảm xúc khác nhau. Curaçao chia tay trong tự hào, bởi họ đã có điểm lịch sử và khiến nhiều đối thủ phải vất vả. Tunisia rời giải trong thất vọng, bởi những gì họ thể hiện chưa đủ để cạnh tranh. Đức dù đi tiếp cũng không thể vui trọn vẹn, còn Thụy Điển phải hiểu rằng vòng knock-out sẽ không tha thứ cho sự bất ổn như vòng bảng.
Kết luận: Một đêm của vé đi tiếp, lời cảnh báo và những dấu mốc không phai
Bản điểm tin bóng đá ngày 26/06/2026 khép lại bằng những lát cắt rất giàu cảm xúc. Bờ Biển Ngà lần đầu tiên vào vòng knock-out World Cup, một dấu mốc mà cả nền bóng đá của họ đã chờ quá lâu. Ecuador đánh bại Đức để chứng minh mình không chỉ đến giải để phòng ngự và chịu trận. Hà Lan đứng đầu bảng F bằng sự chắc chắn, còn Nhật Bản và Thụy Điển cùng đi tiếp sau trận hòa nghẹt thở tại Dallas.
Nhưng đêm này cũng có những lời nhắc nghiêm khắc. Đức cần vá lại hàng thủ nếu không muốn những sai lầm ở vòng bảng trở thành thảm họa ở vòng knock-out. Thụy Điển phải tìm lại sự ổn định. Tunisia cần nhìn lại một chiến dịch quá nhiều khoảng trống. Curaçao rời cuộc chơi nhưng đã để lại một di sản tinh thần rất đẹp: một đội bóng nhỏ vẫn có thể làm cả thế giới nhớ tên nếu biết chiến đấu bằng tất cả những gì mình có.
World Cup là nơi lịch sử không chỉ được viết bởi nhà vô địch. Nó còn được viết bởi những đội lần đầu vượt qua giới hạn, những cầu thủ tìm lại chính mình, những thủ môn cứu thua trong khoảnh khắc định mệnh và những tập thể đứng dậy sau cú đánh tưởng như đủ làm họ gục ngã. Đêm 25 rạng sáng 26/06 là một đêm như thế.
Với người hâm mộ, đây là một bản hòa âm đầy tương phản. Có cú sốc Ecuador hạ Đức. Có niềm vui lịch sử của Bờ Biển Ngà. Có sự trưởng thành của Nhật Bản. Có bước chạy vững vàng của Hà Lan. Có lời chia tay đẹp của Curaçao. Có nỗi buồn của Tunisia. Và trên tất cả, có cảm giác rằng World Cup 2026 đang bước vào đoạn mà từng trận đấu đều có thể trở thành một chương riêng của lịch sử.

