Đêm London giữa tháng Giêng, gió lạnh quất dọc bờ sông Thames, nhưng Stamford Bridge vẫn bừng sáng như một sân khấu lớn – nơi Chelsea và Arsenal chuẩn bị tái hiện thêm một chương mới cho derby thành London tại Cúp Liên đoàn Anh. Trong ánh đèn phả xuống mặt cỏ, người ta không chỉ chờ đợi một trận đấu knock-out, mà chờ đợi những khoảnh khắc để các ngôi sao như Cole Palmer, Raheem Sterling, Bukayo Saka hay Martin Ødegaard khắc tên mình vào lịch sử của cuộc đối đầu xanh – đỏ đầy duyên nợ.
Bối cảnh: Cúp Liên đoàn và câu chuyện danh dự
Với Chelsea, mùa giải 2025/26 là hành trình tái thiết giữa những kỳ vọng chồng chất. Đội bóng áo xanh sở hữu một đội hình trẻ trung, giàu năng lượng, với những cái tên như Cole Palmer, Enzo Fernández, Moisés Caicedo, Mykhailo Mudryk, Noni Madueke hay Nicolas Jackson đang dần trở thành trụ cột. Họ có những trận bùng nổ, nhưng cũng không ít lần đánh rơi điểm bởi sự non nớt trong khoảnh khắc quyết định – đó là hình bóng quen thuộc của một tập thể đang đi trên sợi dây mỏng giữa tiềm năng và thực tại.

Arsenal bước vào trận đấu với tâm thế của một ứng viên vô địch thực sự, cả ở Premier League lẫn các đấu trường cúp nội địa. Đội bóng của Mikel Arteta giờ đã định hình phong cách: kiểm soát, pressing thông minh, tấn công giàu tính tổ chức, với bộ khung quen thuộc gồm Bukayo Saka, Martin Ødegaard, Declan Rice, William Saliba, Gabriel Magalhães, Gabriel Jesus, Gabriel Martinelli và tân mũi nhọn Viktor Gyökeres. Với Arsenal, Cúp Liên đoàn không chỉ là một chiếc cúp “phụ”; đó là sân khấu để khẳng định chiều sâu đội hình và củng cố tâm thế một đội bóng đã thật sự lớn mạnh.
Giữa hai nửa London, đây là trận đấu của danh dự, của bản lĩnh ở những trận cầu lớn, và của câu hỏi: ai mới là kẻ đủ lạnh lùng để tiến bước trên con đường tới Wembley.
Lịch sử đối đầu: Những năm tháng xanh – đỏ đan xen
Trong nhiều mùa giải trở lại đây, Arsenal thường có thành tích đối đầu nhỉnh hơn trước Chelsea, đặc biệt là chuỗi trận bất bại gần đây mà Pháo thủ duy trì khi gặp The Blues. Nếu như hơn một thập kỷ trước, Chelsea với những biểu tượng như Drogba, Lampard hay Terry là hung thần của Arsenal, thì những năm gần đây, cán cân đã dần nghiêng về phía đội chủ sân Emirates.
Tuy nhiên, chìa khóa của những cuộc derby này chưa bao giờ chỉ nằm trong quá khứ. Mỗi mùa, mỗi thế hệ lại viết nên những câu chuyện khác: có đêm Stamford Bridge là nơi Arsenal lội ngược dòng, cũng có ngày Emirates trở thành sàn diễn của các ngôi sao Chelsea trẻ trung chơi bóng như không biết sợ. Trận đấu tại Cúp Liên đoàn lần này vì thế đứng giữa hai làn mạch: một bên là ký ức, một bên là cơ hội làm mới lịch sử.
Chelsea: Cảm xúc, tốc độ và sự ngổ ngáo của tuổi trẻ
Chelsea hiện tại mang khuôn mặt của một đội bóng trẻ, nhưng không hề thiếu tài năng. Cole Palmer – bản hợp đồng từ Manchester City – đã trở thành linh hồn trên hàng công, với khả năng di chuyển thông minh, chơi bóng giữa các tuyến và dứt điểm đa dạng. Raheem Sterling vẫn là cái tên giàu kinh nghiệm nhất trên hàng công, người có thể tạo đột biến bằng những pha bứt tốc, cắt vào trong và dứt điểm hoặc kiến tạo ở hành lang trái.
Ở tuyến giữa, Enzo Fernández và Moisés Caicedo là cặp đôi định hình bản sắc của Chelsea thời kỳ mới. Enzo mang tới những đường chuyền mở bài, khả năng điều tiết nhịp độ, còn Caicedo đem đến sức chiến đấu, những cú tắc bóng và khả năng bảo vệ khu vực giữa sân. Khi họ chơi tốt, Chelsea có thể áp đặt một lối đá giàu cường độ, bóp nghẹt không gian của đối thủ và tạo ra một ma trận pressing khó chịu ngay từ giữa sân.
Hàng công của The Blues không thiếu tốc độ với Mykhailo Mudryk và Noni Madueke – những cầu thủ có thể kéo giãn hàng thủ đối phương bằng các pha nước rút dọc biên. Nicolas Jackson – trung phong trẻ – tuy vẫn còn bỏ lỡ nhiều cơ hội, nhưng khả năng di chuyển, tranh chấp và chạy chỗ vào khoảng trống giúp anh trở thành điểm đến lý tưởng cho những đường căng ngang hoặc chọc khe của Palmer và Enzo.

Phía dưới, Levi Colwill, Wesley Fofana (khi khỏe mạnh), Benoît Badiashile, Axel Disasi hay Marc Cucurella mang lại sự kết hợp giữa sức trẻ, thể hình và khả năng chơi bóng bằng chân. Thủ môn Robert Sánchez hoặc Gabriel Slonina, tùy lựa chọn, sẽ phải chơi một trận gần như không sai sót nếu Chelsea muốn trụ vững trước các họng pháo của Arsenal.
Vấn đề của Chelsea vẫn là sự ổn định: giữa những phút bùng nổ, họ vẫn thường để lộ các khoảng trống, những sai lầm ở khâu phòng ngự chuyển đổi hoặc chống bóng bổng, khiến lợi thế mong manh dễ bị xóa nhòa.
Arsenal: Cấu trúc, bản lĩnh và những “đầu não” tấn công
Nếu Chelsea là hình ảnh của một dự án đang xây, Arsenal là thành quả của một công trình đã được hoàn thiện dần theo năm tháng. Bộ khung của Arteta không còn xa lạ: William Saliba và Gabriel Magalhães là cặp trung vệ thép, Ben White và Oleksandr Zinchenko/Takehiro Tomiyasu là những hậu vệ cánh có thể bó vào giữa, tham gia vào khâu build-up.
Trên tuyến giữa, Declan Rice là “cột trụ” không thể thiếu – người che chắn trước hàng thủ, đánh chặn từ xa, đồng thời có thể dâng cao sút xa hoặc chuyền vượt tuyến. Martin Ødegaard chính là bộ não sáng tạo: khả năng xoay trở trong không gian hẹp, tung ra những đường chọc khe sắc bén và xuất hiện ở các half-space biến anh trở thành nỗi ám ảnh với bất kỳ hàng thủ nào.
Hệ thống tấn công của Arsenal là sự kết hợp của tốc độ, kỹ thuật và sự ăn ý:
-
Bukayo Saka ở cánh phải với khả năng tăng tốc, đi bóng và dứt điểm chân trái đầy uy lực.
-
Gabriel Martinelli ở cánh trái với các pha bứt phá, ngoặt bóng, và dứt điểm quyết đoán.
-
Gabriel Jesus – trung phong cơ động, có thể lùi sâu kết nối, rê dắt, tạo khoảng trống cho đồng đội.
-
Tân binh Viktor Gyökeres đem đến một phong cách trung phong mạnh mẽ hơn, tì đè tốt, đánh đầu nguy hiểm, là phương án thay đổi nhịp độ khi cần.
Với dàn cầu thủ đó, Arsenal có thể chơi nhiều lớp: ban đầu kiểm soát chậm, kéo đối thủ dâng cao, rồi bất ngờ tăng tốc bằng một pha phối hợp tam giác ở biên, hoặc một cú xuyên khe cho Saka/Martinelli cắt vào sau lưng hậu vệ Chelsea.
Chiến thuật: Chelsea pressing, Arsenal kiểm soát
Trong trận đấu tại Cúp Liên đoàn này, Chelsea nhiều khả năng sẽ nhập cuộc với một kế hoạch giàu năng lượng: pressing ngay từ phần sân Arsenal, buộc Saliba – Gabriel – Rice phải xử lý dưới áp lực cao. Cole Palmer và Raheem Sterling có thể là hai điểm nổ chính, cùng với Jackson hoặc một trung phong khác lao cắt, chặn đường chuyền lên của đối thủ.
Nếu pressing hiệu quả, Chelsea có thể tạo ra các cơ hội từ những tình huống đoạt bóng gần vòng cấm – nơi Enzo hoặc Palmer tung ra những cú dứt điểm nhanh hoặc chọc khe sớm. Nhưng chỉ cần pressing thiếu đồng bộ, khoảng trống giữa tuyến tiền vệ và hàng thủ sẽ mở ra – đúng vùng tác chiến yêu thích của Ødegaard, Saka hoặc Jesus.
Arsenal thì không vội vàng. Họ thường kéo thấp một nhịp, chuyền qua lại giữa trung vệ – hậu vệ cánh – tiền vệ trụ để kéo khối pressing của Chelsea lên, rồi dùng một đường chọc khe hoặc đổi cánh nhanh để khai thác khoảng trống sau lưng wing-back/ hậu vệ biên đội chủ nhà. Khi đã kiểm soát được trung tuyến, Pháo thủ sẽ bóp chặt nhịp độ trận đấu, khiến Chelsea phải chạy nhiều hơn, dễ mất tập trung ở cuối mỗi hiệp.
Những tình huống cố định cũng có thể là chìa khóa: với những “máy không chiến” như Saliba, Gabriel, Rice hay Gyökeres, Arsenal luôn nguy hiểm ở các quả phạt góc, phạt treo bóng. Chelsea, với những trung vệ cao lớn như Fofana, Badiashile, Disasi, Colwill, cũng sẵn sàng đáp trả bằng các pha không chiến trong vòng cấm đối phương.
Dự đoán: Khoảnh khắc của ngôi sao và bản lĩnh của kẻ mạnh
Xét trên mặt bằng tổng thể, Arsenal nhỉnh hơn về độ ổn định, tính tổ chức và sự chín chắn chiến thuật. Họ sở hữu những cầu thủ có thể tự mình xoay chuyển cục diện như Ødegaard, Saka, Martinelli hoặc Rice – những người đã quá quen với áp lực ở các trận “đinh” tại Premier League và Champions League.
Chelsea lại có thứ mà một trận đấu cúp luôn cần: sự ngổ ngáo, bùng nổ và cảm xúc. Nếu Cole Palmer có một ngày “vào thần”, The Blues hoàn toàn có thể khiến Arsenal phải trả giá.
Khả năng cao trận đấu sẽ diễn ra theo thế giằng co, với những thời điểm Arsenal kiểm soát bóng nhiều hơn, trong khi Chelsea nguy hiểm ở các pha chuyển trạng thái và những quãng thời gian bùng nổ nhờ khán đài Stamford Bridge. Tuy vậy, với chất lượng cấu trúc và tâm thế của một đội bóng đã gần hoàn thiện, Arsenal có đôi chút cửa sáng hơn để giành vé đi tiếp, có thể là bằng một chiến thắng sít sao, hoặc một cú bùng nổ ở cuối hiệp hai khi Chelsea bắt đầu hụt hơi.

